Long sinh ra trong gia đình có ông nội là bác sĩ giỏi. Bố mẹ hai bên đều có học thức. Con cả, cháu đích tôn. Cái tên của Long được đặt với ý nghĩa rồng vàng vượt qua hoạn nạn khó khăn.
Nhưng từ nhỏ, Long đã biết mình không khớp với cái hình mẫu đó. Sức khỏe yếu. Hay ốm. Lên lớp ngồi không được lâu. Không chơi được với ai, không thuộc về đâu. Tuổi thơ là những ngày một mình đi lòng vòng quanh sân trường.
Trầm cảm 2 lần. Những ngày nằm im không biết mình đang làm gì trên đời này. Rồi Long thử đủ thứ để thoát ra, tham gia công ty đào tạo, đi bán hàng, học kỹ năng, học tư duy làm giàu. Có những khoảng tưởng chừng tốt hơn. Nhưng rồi lại về chỗ cũ.
Mỗi lần về chỗ cũ, lại thêm một lớp tự trách:
Cho đến khi Long gặp một người thầy hỏi một câu rất đơn giản:
mà là nỗi sợ nhìn thẳng vào chính mình.
Khi con dám nhìn, mọi thứ sẽ bắt đầu thay đổi.
Câu nói đó dừng Long lại hoàn toàn. Long bắt đầu nhìn vào bên trong, thật sự nhìn, không phải đọc sách về cách nhìn. Thấy những vết thương giấu từ lâu. Những vai diễn tưởng là mình. Thấy bên dưới tất cả, một con người khác đang chờ.
Không phải người hoàn hảo hơn. Không phải người mạnh mẽ hơn. Chỉ là chính Long, trước khi thế giới dạy Long phải là ai đó khác.
Từ khoảnh khắc đó, Long bắt đầu hành trình dài, yoga, khí công, thiền, tâm linh tổ tiên Việt. Gặp người thầy, gặp người mẹ tâm linh. Trải qua những biến cố mà giờ nghĩ lại vẫn thấy nặng.
Long đã đi qua tất cả những điều đó. Không phải vì Long mạnh. Mà vì Long đã nhận diện ra điều mình cần thay đổi và bắt đầu từ đúng chỗ.
Và Long nhận ra một điều: Người phụ nữ nào cũng có thể đi qua hành trình này. Nếu có đúng bản đồ.




